“Chúng tôi sẵn sàng mua lại toàn bộ khoản nợ của Vinashin với giá bằng 35% mệnh giá, tức 210 triệu đô la Mỹ so với gốc 600 triệu đô la Mỹ, và trả tiền ngay” - chủ tịch hội đồng quản trị một ngân hàng lớn của Việt Nam cho biết.
Không chỉ ngân hàng
ông, một số tổ chức tài chính khác và quỹ đầu tư nước ngoài cũng quan
tâm mua số nợ này. Vấn đề chỉ là giá bao nhiêu.
Suốt 13 tháng qua giá
nợ của Vinashin dao động rất mạnh trên thị trường quốc tế tùy thời điểm
và tùy người mua, người bán. Tháng 9-2010, trái phiếu nợ của tập đoàn
được chào mua - chào bán xung quanh 60% mệnh giá. Nó nhảy lên gần 70%
mệnh giá vào tháng 10 và khi ấy một quỹ đầu tư nước ngoài tại TPHCM đã
tận dụng thời cơ bán ra 50 triệu đô la Mỹ (giá trị gốc). Sau đó giá rớt
dần và gần như đứng ở mức 50% mệnh giá suốt thời gian Vinashin và các
chủ nợ thương lượng, tìm một lối ra khả thi.
Đầu tháng 11 này,
Elliott Vin (Hà Lan), một quỹ đầu tư mạo hiểm và là một trong những chủ
nợ nước ngoài, đã đệ đơn kiện tập đoàn Công nghiệp Tàu thủy và 21 công
ty con lên Tòa Thượng thẩm London nhằm đòi nợ, thì giá nợ có lúc chỉ còn
giao dịch ở mức bằng 40% mệnh giá. Liệu sự việc sẽ đi đến đâu sau gần
một năm đàm phán chưa mang lại kết quả giữa các bên?
“Ông đưa chân giò, bà thò chai rượu”
Vào tháng 12 năm ngoái
Vinashin phải trả 60 triệu đầu tiên (phần gốc, lãi trả riêng) trong tổng
nợ 600 triệu đô la Mỹ mà một nhóm các ngân hàng nước ngoài đã cho vay
trước đó. Sau đấy cứ sáu tháng tập đoàn lại trả tiếp 60 triệu đô la Mỹ,
tương đương 10% khoản nợ. Như vậy, nếu theo đúng hợp đồng, đến tháng 12
này Vinashin đã phải trả tổng cộng 180 triệu đô la Mỹ.
Các chủ nợ đã “nóng
ruột” khi không nhận lại được gốc và lãi của phần nợ đầu tiên. Credit
Suisse (Singapore), đơn vị bảo lãnh phát hành cho khoản nợ và đồng thời
là chủ nợ lớn nhất, đã liên tục đề nghị các cuộc gặp để thương thảo.
Tháng 4-2011, một ủy ban bao gồm bốn chủ nợ là Credit Suisse, Depfa
Bank, Maybank, Elliott Advisors đã được thành lập. Standard Chartered
Bank lúc đầu là thành viên của ủy ban, nhưng rút lui sau đó không lâu.
Những lãnh đạo mới của
Vinashin nhận thức rất rõ trách nhiệm trả nợ và nhất là ảnh hưởng có thể
có của vụ việc đến uy tín tài chính quốc gia. Sau khi được một số ngân
hàng trong nước bật đèn xanh, Vinashin chính thức đưa ra hai đề nghị với
các chủ nợ. Hoặc tập đoàn trả ngay số nợ với mức bằng 35% mệnh giá ban
đầu, hoặc hoán đổi hợp đồng cũ thành hợp đồng vay mới với những điều
kiện mới.
Đổi lại, các chủ nợ đưa
phương án: hoán đổi hợp đồng cũ thành hợp đồng vay mới kỳ hạn 15 năm
với lãi suất Libor cộng 150 điểm phần trăm/năm. Lãi suất sẽ tăng thêm 50
điểm phần trăm nữa từ năm thứ 11 đến năm thứ 15.
Vì sao 35% mệnh giá?
Một trong số các ngân
hàng nội địa quan tâm mua nợ của Vinashin giải thích mức giá 35% mệnh
giá là hợp lý, bởi có thể phải 10 năm nữa Vinashin mới có khả năng trả
đủ gốc. Khi mua nợ, ngân hàng phải mua bảo hiểm để tránh rủi ro và phí
bảo hiểm trong trường hợp này không thấp chút nào. Mức giá thấp là để bù
đắp cho sự mạo hiểm, nơi rủi ro cao, lợi nhuận cao.
Một quỹ đầu tư nước
ngoài nhận xét mức giá bằng 40% mệnh giá trở xuống là họ có thể xem xét
mua. Họ là tổ chức buôn bán trái phiếu chuyên nghiệp. Họ đã từng bán ra
trái phiếu nợ Vinashin với giá bằng 70% mệnh giá, mua lại ở mức gần bằng
nửa, coi như thành công.
Ở đề nghị thứ nhất,
thực ra Vinashin chỉ là người chắp nối giữa chủ nợ nước ngoài và các tổ
chức mua nợ trong nước. Hiện tập đoàn không có nguồn để trả nợ. Với chủ
nợ trong nước, Vinashin dễ khất nợ hơn. Các chủ nợ nước ngoài cũng nhận
thấy việc tự trả nợ của Vinashin ở thời điểm này không khả thi, nhưng họ
là giới kinh doanh, họ không thể để mất quá nhiều nếu chấp nhận đề nghị
thứ nhất. Đề nghị thứ hai thực chất là giãn nợ và nếu là giãn nợ, nó có
thể đi kèm chi phí tăng lãi.
Nếu Vinashin phải chấp nhận phán quyết của tòa...
Elliott không chấp nhận
cả hai phương án của Vinashin. Họ là quỹ đầu tư mạo hiểm có kinh nghiệm
trong giao dịch nợ, đã từng thắng trong những vụ kiện tương tự.
Vinashin đã vi phạm hợp đồng tín dụng và khó có khả năng giành phần
thắng lần này.
Giả sử nếu Vinashin
thua và phải chấp nhận phán quyết của tòa, việc Elliott phát mãi tài sản
của các công ty con và tập đoàn sẽ gần như không thực hiện được vì tài
sản đó nằm ở Việt Nam. Ngoài ra, phần lớn trong số 21 công ty kia đã
được chuyển giao cho Vinalines và PetroVietnam. Chúng không còn thuộc
tài sản của Vinashin. Việc bắt giữ các tàu thuộc về Vinalines và
PetroVietnam ở hải phận quốc tế hiện nay là trái luật.
Điều duy nhất Elliott
có thể thực hiện, và đây là điều nguy hiểm đối với Vinashin, là đề nghị
phong tỏa các giao dịch thanh toán của tập đoàn với đối tác nước ngoài
thông qua hệ thống ngân hàng quốc tế. Trong hơn một năm qua, Vinashin
tiếp tục bàn giao cho nước ngoài các tàu đã đóng xong. Việc thanh toán
các tàu được giao tiếp trong tương lai, nếu bị phong tỏa, sẽ gây trở
ngại cho tập đoàn.
Có ít nhất 13 ngân hàng
nước ngoài đã tham gia cho Vinashin vay khoản nợ trên. Nguồn tin đáng
tin cậy trong giới tài chính nói với TBKTSG, một số ngân hàng đã chuyển
nhượng nợ do giá trị ban đầu của khoản nợ nhỏ khoảng 10-20 triệu đô la
Mỹ. Hơn một nửa số ngân hàng chủ nợ không muốn tham gia kiện tụng
Vinashin vì e ngại ảnh hưởng tới quan hệ kinh doanh của họ ở Việt Nam.
Họ đang hiện diện tại Việt Nam dưới hình thức văn phòng đại diện hoặc
ngân hàng nước ngoài với lợi ích kinh tế cao hơn nhiều khoản cho vay hợp
vốn ở Vinashin.
|
|
Theo Hải Lý
Thời báo Kinh tế Sài Gòn
|