Một vài thương hiệu được nhận biết tốt nhất trên thế giới là những thương hiệu thuộc sở hữu của các gia đình. Wal – Mart, Toyota, Ford, Peugeot, Samsung, Benetton và Hyundai là những ví dụ tiêu biểu.
Cho
dù, không phải tất cả các công ty thuộc sở hữu của gia đình đều có một
thương hiệu, thì trong số những công ty đã đăng ký thương hiệu có đến
1/3 là những công ty thuộc sở hữu của các gia đình.
Ở
Mỹ - một quốc gia tương đối trẻ - hầu hết các công ty gia đình được
quản lý bởi thế hệ thứ nhất hoặc thứ hai của gia đình. Nhưng ở một nơi
náo đó trên thế giới, có rất nhiều công ty chỉ thuộc sở hữu của một gia
đình trong hàng trăm năm. Les Henokiens – một câu lạc bộ với các thành
viên là công ty gia đình có tuổi đời ít nhất là 200 năm hiện có 38 thành
viên, 15 trong số đó đến từ Ý, 10 từ Pháp, 4 từ Đức, 1 từ Hà Lan, 4 từ
Nhật, 1 từ Bỉ, 2 từ Thụy Sĩ và 1 từ Bắc Ireland.
Theo Barbara Spector, chủ biên của tạp chí Family
Business Magazine, công ty gia đình lâu đời nhất trên thế giới (được
thành lập năm 718) là Houshi Onsen ở Komatsu, Nhật Bản. Spector cho
biết: “Các công ty gia đình là trụ cột của nền kinh tế ở hầu hết mọi
quốc gia và quả thật, các công ty gia đình lâu nhất thế giới đã tồn tại
lâu hơn rất nhiều so với chính quyền của quốc gia mà nó tồn tại.”
Sức hút của những thương hiệu gia đình
Người
tiêu dùng cảm nhận các thương hiệu gia đình là biểu tượng của thành
công, thanh thế và sự tin cậy. Tên của gia đình, khi được sử dụng như
một thương hiệu, một lẫn nữa tạo ra sự cam kết với người tiêu dùng. Ví
dụ, Toyota và Peugoet có được sự nhận biết mạnh mẽ từ khách hàng với niềm tin tuyệt vời.
Giáo
sư Harold James của đại học Princeton cho biết: “Tại sao Wilkin and
Sons – một công ty cung ứng mứt của Anh – kể cho bạn nghe câu chuyện về
những thế hệ trong gia đình của họ, câu chuyện nằm ở mặt dưới của nắp
sản phẩm, nơi mà bạn chỉ thấy được khi mua sản phẩm? Điều này được xem
như là cách tạo nên sự tin tưởng hay là một cách bảo đảm về chất lượng.”
Về
phía Barbara Spector, cô cảm thấy các thương hiệu gia đình cuốn hút
người tiêu dùng là vì nó tượng trưng cho truyền thống và tính liên tục.
“Nó sở hữu những yếu tố nhận dạng mang đậm tính chất cá nhân trong mỗi
cái tên” cô nói. “Đó là lý do tại sao các chiến dịch quảng cáo như S.C
Johnson – một công ty gia đình và những quảng cáo cũ cho Wendy’s đang
làm nổi bật người sáng lập, Dave Thomas - đã rất thành công, và tại sao
những mẫu quảng cáo mới của Wendy’s - những quảng cáo không phù hợp với
tầm nhìn của nhà sáng lập – đã thất bại.
Sự chuyển giao thương hiệu

Những
nhà sáng lập các công ty gia đình có xu hướng trở lên mạnh mẽ, sáng tạo
và đặc biệt. Cũng như những người tạo ra các sản phẩm mới hay xây dựng
các ngành hàng mới trên thị trường, họ cũng thiên về tầm nhìn dài hạn
trong kinh doanh. Nhưng đến thế hệ thứ hai hoặc thứ 3, các công ty của
họ có thể bị xé thành từng mảnh bởi những xung đột giữa những người
trong gia đình xuất phát từ sự bất đồng về lợi ích cá nhân, và tầm nhìn
hạn chế. Khi đến thời điểm chuyển giao thương hiệu cho thế hệ kế cận,
hàng loạt các hình thức vận động ngầm hay chiến tranh lạnh có thể dẫn
đến các bi kịch trong các vở kịch của Shakespear.
Tiểu
thuyết Buddenbrooks của Thomas Mann dựa theo những bước thăng trầm của
công ty gia đình đầu tiên tại Châu Âu. Nhà sáng lập ra triều đại của gia
đình này là người luôn tập trung và có mục tiêu rất rõ ràng. Trong khi
đó con trai của ông hầu như không có khả năng sáng tạo. Cháu nội của ông
lại tập trung vào lợi ích cá nhân của mình hơn là công ty, trong khi
đó, cháu cố của ông, người có tham vọng cao, được xem là người làm tiêu
tan sản nghiệp của gia đình.
Theo
T.R. Rajan, nhà tư vấn quản lý tại Chennai, Ấn Độ, đặc điểm của
Buddenbrooks có những điểm tương đồng ở nhiều nền văn hóa khác nhau và
thậm chí còn được nhận thấy ở bên ngoài các doanh nghiệp. Anh cho biết: “Chúng tôi miêu tả một vòng quay 4 thế hệ: Nghèo khó – keo kiệt – giàu có – hoang phí”
Rajan
còn nhận xét thêm, cũng có rất nhiều công ty gia đình thành công ở Ấn
độ. Ngoại trừ một vài công ty như Larsen & Toubro và Infosys, hầu
hết các công ty đã tạo ra bước tiến bộ vượt bậc cho ngành công nghiệp Ấn
Độ đều là các công ty gia đình và họ quản lý rất hiệu quả. Hai công ty
nổi bật hơn cả là Tata Group thành lập năm 1868 và công ty chế tạo thép
toàn cầu Arcelor Mittal.
Nhưng,
ngay cả khi các công ty gia đình thành công trong việc chuyển giao qua
thế hệ kế tiếp, thì vẫn có thể mất đi sự gắn kết trong gia đình vì người
thừa kế được công nhận là người quản lý công ty. Rốt cuộc, văn hóa công
có nguồn gốc từ những công việc kinh doanh chính của công ty hơn là
quan hệ sử hữu trong gia đình. Trong khi đó, một yếu tố nhận dạng thương
hiệu mới quá khác biệt so với những yếu tố nhận dạng của gia đình.
Và
rồi, khi công ty phát triển, có thể sẽ khó tìm ra những ý kiến chuyên
môn cần thiết cho việc điều hành công việc kinh doanh trong phạm vi gia
đình. Thông thường, những nhà quản lý chuyên nghiệp được đưa từ bên
ngoài vào. Nhưng, dường như những người này thường ít thiết tha với công
việc của công ty hơn so với những thành viên trong gia đình. Ngoài ra,
những người này cần phải được giám sát để đảm bảo họ tập trung vào lợi
ích của chủ sở hữu công ty chứ không phải lợi ích của họ.
Sau
sự đi qua của mỗi thế hệ, khoảng cách giữ chủ sở hữu công ty và các nhà
quản lý có xu hướng ngày càng rộng hơn, và ý tưởng bán công ty trở nên
hấp dẫn hơn.
Sự khác biệt giữa các quốc gia
Trong
một quyền sách của mình: “The Social Virtues and the Creation of
Prosperity”, Francis Fukuyama mô tả 3 dạng tổ chức kinh tế - công ty gia
đình, tập đoàn được quản lý một cách chuyên nghiệp, các doanh nghiệp
thuộc sở hữu của nhà nước hay do nhà nước tài trợ. Ông nhận xét các loại
này đều có nguồn gốc trong gia đình và dòng họ, các mối quan hệ tự
nguyện bên ngoài dòng họ, và trong nhà nước.
Fukuyama
cũng nhấn mạnh rằng các xã hội có các gia đình vững mạnh nhưng nhưng
mối liên hệ niềm tin trong xã hội thì khá yếu ớt – ví dụ như niềm tin
giữa những người không có quan hệ gì với nhau – có xu hướng bị kiềm chế
bởi các doanh nghiệp do các gia đình sở hữu và quản lý. Theo như
Fukuyama, một vài quốc gia, đáng chú ý là Pháp, Tây Ban Nha, Ý, Đài
Loan, Hongkong, Singapore, và Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa, và một số
nước ở khu vực Châu Mỹ La Tinh có các gia đình bền vững và một nhà nước
vững mạnh, nhưng không có nhiều mối liên hệ giữa các lược lượng đó.
Fukuyama
đối chiếu các nước này với Mỹ, Đức, và Nhật Bản, nơi mà các tập đoàn
lớn được quản lý chuyên nghiệp phát triển nhanh chóng. Ông cho rằng, các
nền văn hóa này có những đặc điểm đòi hỏi cần phải phá vỡ phạm vi gia
đình và chuyển giao quyền sở hữu cho các nhóm khác trong xã hội dựa trên
mối quan hệ tự nguyện chứ không phải mối quan hệ dòng tộc. Ông nhấn
mạnh, các thương hiệu nổi tiếng nhất thế giới có xu hướng đến từ các
quốc gia giỏi trong việc tạo ra các tập đoàn lớn.
Xu hướng toàn cầu
Xu
hướng toàn cầu hóa sẽ tạo ra nhiều hơn hay ít hơn các thương hiệu công
ty gia đình? Bài nghiên cứu của Francis Fukuyama gợi nhớ lại một bài
luận mà nhà nhân loại học của Anh, Keith Hart viết cách đây 1 thập kỷ.
Hart cho rằng niềm tin xã hội có thể không phải là nền tảng hiệu quả
nhất cho các mối quan hệ kinh tế trong xã hội đang trải qua những thay
đổi kinh tế lớn, vì thế các mối quan hệ dựa trên niềm tin cá nhận hoặc
các hợp đồng được ủng hộ nhiều hơn là các thỏa thuận dựa trên niềm tin
xã hội.
Giáo
sư Joe Astrachan của đại học công lập Georgia’s Kennesaw nhận thấy
trong bài phân tích này sự dự đoán có phần ủng hộ cho các doanh nghiệp
gia đình. Ông cho biết: “Khi thị trường sụp đổ, chính phủ trở nên không
đáng tin, hệ thống pháp lý như bị phớt lờ. Niềm tin gia đình trở nên
quan trọng. Các thương hiệu gia đình trở nên quan trọng hơn khi họ có
thể đảm bảo chắc niềm tin xuyên suốt các nền văn hóa và chế độ chính
trị. Điều này thực sự đúng đối với những sản phẩm hay dịch vụ được thiết
kế dành cho sức khỏe, thực phẩm và giải trí.”
Nhưng
các công ty gia đình cũng phải gánh chịu những khó khăn từ sự giới hạn
của chính họ. Giáo sư Harold James viết trên Family Capital rằng, vấn đề
lớn nhất mà các công ty gia đình phải đối mặt là họ có xu hướng nghĩ
theo điều kiện quốc gia hơn là toàn cầu. Các công ty gia đình thường
miễn cưỡng mượn tiền để mở rộng kinh doanh, điều này phản ánh sự miễn
cưỡng chia sẻ bí mật gia đình hay nhìn thấy sự quản lý của gia đình đang
hồi suy giảm. Cùng thời điểm đó, các công ty tư nhân vẫn giữ phần lớn
cổ phiếu trong gia đình, điều này gây ra khó khăn trong việc giữ những
yếu tố nhận dạng thương hiệu.
Giáo
sư John A. Davis, giảng viên trường kinh doanh, Harvard nhận xét: “Ngay
lúc này, rất khó để nói xu hướng toàn cầu hóa sẽ ảnh hưởng thế nào đến
công ty gia đình. Có rất nhiều con đường để toàn cầu hóa doanh nghiệp
của bạn. Một vài gia đình và công ty biến đổi nhiều hơn những công ty
gia đình khác. Nhưng vẫn còn một khả năng, toàn cầu hóa có thể làm giảm
số lượng các công ty gia đình.
Khi
đó Barbara Spector chú ý đến xu thế đang diễn ra hiện nay như cuộc đấu
giá gần đây của công ty gia đình Anheuser-Busch là một trong ý kiến cho
rằng các thương hiệu gia đình mạnh nhất sẽ phát triển mạnh giữa sự cạnh
tranh toàn cầu. Cô đưa ra sự thành công của Tata Group và Arcelor Mittal
như là một minh chứng.
Không
quan tâm đến tương lai của nền kinh tế, và số phận của các thương hiệu
gia đình, các gia đình thực sự đằng sau các thương hiệu là chủ về những
thành công hoặc thất bại trong cuộc sống – cũng giống như mọi gia đình
khác ở bất cứ đâu.
Có
lẽ đó là lý do tại sao người tiêu dùng – bao gồm gia đình, con cái, họ
hàng – có mối liên hệ rất tốt với các thương hiệu gia đình.