Tuyến giáp có thể bị ảnh hưởng khi nhiễm xạ. Nhiễm xạ có thể xảy ra do quá trình điều trị bệnh bằng tia xạ hoặc khi có tình trạng rò rỉ iod phóng xạ (I-131) sau các sự cố hạt nhân.
Thời điểm phát bệnh
Nhiễm xạ gây ra nhiều
bệnh lý khác nhau trên tuyến giáp, bao gồm suy giáp, nhân giáp và ung
thư tuyến giáp. Tuyến giáp trẻ em đặc biệt nhạy cảm với tia xạ hơn
tuyến giáp người lớn. Khi nhiễm xạ, nạn nhân dễ mắc bệnh tuyến giáp,
nếu: tuổi càng trẻ (tuy nhiên, nhiễm xạ sau tuổi 20, nguy cơ mắc bệnh
tương tự nhau ở mọi lứa tuổi), mức độ nhiễm xạ càng nhiều. Thời gian
mắc bệnh tuỳ loại:
Suy giáp: có
thể xuất hiện vài tháng hay vài năm sau quá trình xạ trị. Tuy nhiên,
hầu hết các trường hợp đều xảy ra sau 2-3 năm sau xạ trị.
Bướu giáp nhân:
các nhân giáp xuất hiện khi các tế bào tuyến giáp tăng trưởng dạng cục
trong tuyến giáp. Nhân giáp thường phát hiện sau vài năm (thông thường
là 8 đến 12 năm sau xạ trị), khi bác sĩ thăm khám vùng cổ và vùng tuyến
giáp, hoặc sau khi siêu âm vùng này.
Ung thư tuyến giáp:
ung thư tuyến giáp có thể xảy ra ở bất cứ vị trí nào trên tuyến giáp
trong vòng 5 đến 20 năm sau xạ trị, thông thường là mười năm. Khoảng
90% người bệnh vẫn sống khi mắc ung thư tuyến giáp.
Vì bệnh lý tuyến giáp
có thể xảy ra nhiều năm sau nhiễm xạ nên bệnh nhân cần theo dõi suốt
đời. Nạn nhân phơi nhiễm iod phóng xạ sau thảm hoạ hạt nhân mà không bị
ung thư tuyến giáp, vẫn có nguy cơ mắc bệnh và phải tiếp tục theo dõi.
Làm sao phát hiện bệnh?
Suy giáp có thể phát
hiện bằng xét nghiệm máu. Người bệnh có thể có hoặc không có triệu
chứng suy giáp. Bướu giáp nhân cũng có thể phát hiện khi khám vùng cổ
hoặc phát hiện dưới siêu âm. Ung thư tuyến giáp gặp trong 15 - 35% các
nhân giáp xuất hiện sau giai đoạn xạ trị hay nhiễm xạ lúc nhỏ. Ung thư
tuyến giáp có thể được xác định bằng chọc hút tế bào tuyến giáp bằng
kim nhỏ trên nhân giáp.
Suy giáp dễ điều trị
bằng nội tiết tố tuyến giáp giống như điều trị suy giáp do nguyên nhân
khác. Cần theo dõi kỹ những người nhiễm xạ có nhân giáp. Nên xét nghiệm
tế bào qua chọc hút bằng kim nhỏ vào các nhân giáp để loại trừ ung thư
tuyến giáp. Rất ít khi phải dùng thuốc có nội tiết tố tuyến giáp để
ngăn nhân giáp phát triển. Và cho dù dùng thuốc, người bệnh vẫn cần
theo dõi định kỳ. Khi đã xác định ung thư trên một nhân giáp người
nhiễm xạ trước đây, cách điều trị cũng giống như ở người bệnh ung thư
tuyến giáp khác. Thường phẫu thuật cắt tuyến giáp, sau đó tuỳ trường
hợp, có thể phối hợp với thuốc có chứa iod phóng xạ và nội tiết tố
tuyến giáp.
Không phải tất cả trường hợp nhiễm phóng xạ có iod đều gây ung thư tuyến giáp. Nguy cơ này sẽ giảm thấp khi qua độ tuổi 40.
Trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ có nguy cơ cao nhất
Tuyến giáp hấp thu
iod từ dòng máu, cần iod để tạo nội tiết tố tuyến điều hoà năng lượng
và chuyển hoá trong cơ thể. Tuyến giáp không thể phân biệt iod bền vững
(iod thường) với iod phóng xạ nên sẽ hấp thu cả hai loại này. Hầu hết
các vụ nổ hạt nhân đều phóng thích phóng xạ. Khi tế bào tuyến giáp hấp
thu quá mức iod phóng xạ, có thể tạo ra ung thư tuyến giáp. Đây có lẽ
là loại ung thư duy nhất có tỷ lệ mắc bệnh gia tăng theo sau sự cố rò
rỉ iod phóng xạ.
Trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ có nguy cơ cao nhất. Nguy cơ này giảm thấp khi qua độ tuổi 40.
Có thể sử dụng chất
Potassium iod (viết tắt KI) để bảo vệ tuyến giáp chống lại sự nhiễm iod
phóng xạ. Sau thảm hoạ hạt nhân Chernobyl năm 1985, những hướng gió
khác nhau thổi những đám mây phóng xạ đi khắp châu Âu. Có khoảng 3.000
người nhiễm phóng xạ bị ung thư tuyến giáp. Nạn nhân hầu hết là nhũ nhi
và trẻ nhỏ sống ở Ukraine, Belarus, Nga. Lúc đó, Ba Lan (tiếp giáp với
Belarus và Ukraine) đã dùng KI cho mọi người dân và không thấy gia tăng
tỷ lệ mắc bệnh này.
Khi có sự cố rò rỉ
phóng xạ, cơ quan chuyên trách địa phương thường khuyến cáo mọi người
nên rời khỏi khu vực có sự cố hạt nhân càng sớm càng tốt. Ngoài cách
ly, di cư, không ăn thức ăn, không uống sữa cũng như nước… cần dùng
thêm KI để hỗ trợ tuyến giáp tránh bị nhiễm iod phóng xạ. Do sự phóng
thích hạt nhân không thể kiểm soát được và tình trạng ách tắc giao
thông sẽ làm chậm trễ việc cách ly phóng xạ, nên mọi người cần uống KI
trước khi di cư, theo hướng dẫn của cơ quan y tế địa phương. Việc phân
phối KI nên giới hạn trong khoảng cách từ 16-32km.
Không ai đoán được
các đám mây iod phóng xạ đi xa đến đâu và một sự cố hạt nhân sẽ xa bao
nhiêu. Sau vụ Chernobyl, tỷ lệ mắc bệnh cao hơn dự đoán và ở xa hơn
300km so với trung tâm sự cố hạt nhân. Hiện ở nhiều nước người ta không
chỉ dự trữ mà còn phân phối sẵn KI cho cộng đồng. Trong thảm hoạ hạt
nhân bất ngờ, lợi ích của KI được chấp nhận vượt xa nguy cơ khi dùng.
Lưu ý, không phải tất
cả trường hợp nhiễm phóng xạ có iod đều gây ung thư tuyến giáp. Chỉ có
cơ quan y tế mới có thể xác định các loại đồng vị phóng xạ phóng thích
ra trong vụ nổ hạt nhân và nếu iod phóng xạ phóng thích, thì khi nào
nên uống KI, uống trong thời gian bao lâu. Vậy nên mọi người cần tránh
tùy tiện sử dụng chất này.
|
|
Theo GS.TS.BS Nguyễn Sào Trung
Sài Gòn tiếp thị
|