10 năm trời, tôi âm thầm chấp nhận làm nô lệ trên giường ngủ cho đến một ngày tôi gặp người đàn ông đó. Phút xao lòng bất chợt đến để rồi cuốn tôi vào cuộc tình tội lỗi.
Vừa đưa lá đơn ly
hôn cho chồng vào buổi sáng thì ngay lập tức buổi tối gia đình tôi đã có
cuộc họp khẩn. Tôi trở thành một người vợ “hư hỏng” khi đưa ra lý do ly
hôn: Không hòa hợp trong đời sống tình dục.
Theo sự phán xét của
gia đình tôi có hai cái tội. Tội thứ nhất là đã quá chú trọng đời sống
chăn gối trong hôn nhân. Trong gia đình, tất cả mọi người đều quy kết
tôi ích kỷ, chỉ vì lợi ích của mình mà khiến một tổ ấm bị đổ vỡ. Xưa nay
phụ nữ vẫn sống vì chồng con là chính, ai lại sống chỉ vì “thú vui” của
riêng bản thân.
Tội thứ hai là đã để
cho một người đàn ông khác chen chân vào cuộc hôn nhân vốn dĩ đang rất
hạnh phúc. Cứ thế, chồng tôi trở thành một nạn nhân đáng thương được cả
gia đình bảo vệ thay vì là một kẻ đã gây nên cuộc sống bất hạnh cho tôi.
Sau buổi họp gia đình
ấy, tôi sống suy sụp. Gia đình không cho tôi ly hôn. Họ không cần biết
tôi có hạnh phúc đằng sau sự níu kéo ấy hay không, mà chỉ cần thấy vợ
chồng tôi đoàn tụ để nuôi con khôn lớn. Họ không hiểu 10 năm trời, tôi
âm thầm bất hạnh thế nào. Chồng tôi là người cường tráng. Trong quan hệ
vợ chồng anh luôn tự hào về khả năng của mình.
Nhưng anh không hề
biết rằng khi màn đêm buông xuống là cuộc đời tôi chìm vào nỗi thống
khổ. Anh đòi hỏi và thực hiện nghĩa vụ làm chồng của mình mà không cần
biết vợ có đồng ý thay thỏa mãn với những gì đang diễn ra hay không. Anh
sưu tầm đủ mọi cách quan hệ và bắt vợ làm theo.
Những cuốn phim sex
anh tải từ mạng xuống hay mua ở chợ đen ngày một chất cao trong phòng
riêng hai vợ chồng. Thậm chí mỗi lần đi nước ngoài về, anh còn mua cả
những “đồ chơi” phục vụ cho chuyện ấy thăng hoa hơn. Cứ thế tôi như con
búp bê để chồng nhào nặn tùy thích mà không được quyền phản kháng hay từ
chối.
Mỗi sáng thức dậy, tôi
đều nung nấu ý định ly hôn nhưng bước chân ra khỏi giường nhìn hai đứa
con lòng tôi lại chùng xuống. 10 năm trời, tôi âm thầm chấp nhận làm nô
lệ trên giường ngủ cho đến một ngày tôi gặp người đàn ông đó. Phút xao
lòng bất chợt đến để rồi cuốn tôi vào cuộc tình tội lỗi.
Đó cũng chính là lần
đầu tiên tôi biết thế nào là hạnh phúc chăn gối. Tôi bắt đầu có suy nghĩ
phải sống cho bản thân mình. Tôi không muốn chịu đựng thêm nỗi đau khổ
kia thêm một ngày nào nữa. Vậy là tôi viết đơn ly hôn.
Mẹ tôi nói, nếu ly hôn
tôi sẽ bị mọi người khinh bỉ, con cái nguyền rủa; rằng làm phụ nữ thì
không nên đòi hỏi điều ấy thái quá. Giờ tôi không biết mình phải làm gì
để cuộc đời mình thoát khỏi bất hạnh. Bởi ra đi thì thành kẻ có tội với
con cái mà ở lại sẽ mãi mãi là một nô lệ chốn phòng the.