Phiên tòa trở nên căng thẳng khi người chồng một mực đòi ly hôn, cho là không còn tình cảm với vợ; thậm chí, nhìn mặt vợ là anh ta đã thấy ngán. Anh ta còn tuyên bố tại tòa là đã có người phụ nữ khác, đó mới là người anh ta yêu.
Người vợ không biểu
lộ cảm xúc, chỉ thủng thỉnh nói: “Tôi không đồng ý ly hôn. Ngày xưa ông
ấy cũng từng một hai đòi ly hôn như thế để đi theo người đàn bà khác,
sau đó hối hận, lại quay về năn nỉ tôi bỏ qua. Thật ra, ông ấy bị con hồ
ly tinh kia dụ dỗ, đòi ly hôn để chia tài sản cho nó. Ông ấy mà cho nó
rồi thì cũng bị nó đá và lại lủi thủi quay về với tôi như ngày xưa
thôi”.
Chị chưa kịp dứt lời
thì “bốp”, ông chồng đã tát vào mặt vợ một cái như trời giáng và tiếp
theo là một tràng chửi rủa, bất ngờ khiến cả chị và hội đồng xét xử đều
trở tay không kịp.
Nhìn người chồng lồng
lộn đòi đánh vợ, những người dự khán phiên tòa không khỏi tức giận. Vị
thẩm phán nhỏ nhẹ nói với chị: “Một người chồng ngoại tình, luôn muốn bỏ
vợ, lại đánh chị ngay giữa phiên tòa thì làm sao chị có thể hạnh phúc
mà cố níu giữ”. Lúc này, chị mới nấc lên nghẹn ngào. Chỉ cho đến khi
ngồi ở chiếc ghế trong khuôn viên tòa án, chờ trật tự phiên tòa được vãn
hồi, chị mới tức tưởi kể “lý lịch” hôn nhân của mình.
Vợ chồng chị đến với
nhau bằng tình yêu. Anh yêu chị, một cô gái không quá “nhan sắc” nhưng
đôn hậu, bao dung và luôn biết quan tâm đến người khác. Chị “cảm” anh,
bởi ngoài vẻ lịch lãm, là người rất ga-lăng, luôn quan tâm và chiều
chuộng chị. Nhưng, đến khi con được bốn tuổi, đời sống kinh tế dư dả,
sau giờ làm việc, thay vì về nhà ăn cơm với vợ con như thường lệ, anh
lại la cà quán cà phê, đi nhậu với bạn bè. Chị cứ nghĩ chồng mệt mỏi,
chỉ đi thư giãn, nào ngờ sau đó chị phát hiện chồng ngoại tình với một
cô gái là tiếp viên quán cà phê. Chị hỏi chồng, lúc đầu anh chối biến,
cho là chị ghen bóng ghen gió. Chị theo dõi, bắt tại trận hai người đang
tình tứ trong khách sạn. Đến lúc này, anh ta chẳng những không hối lỗi,
mà còn đánh bài ngửa: “Một là cô chấp nhận với mối quan hệ của tôi, hai
là chúng ta ly hôn”.
Lúc này, trong mắt anh
chồng, vợ mình không còn là cô gái dịu dàng, đáng yêu nữa mà đã thành
vật cản. Chỉ có cô nhân tình trẻ đẹp, lúc nào cũng ngọt ngào và chiều
chuộng anh ta mới là nguồn vui, lẽ sống của anh ta. Năm 2003, chồng nộp
đơn ly hôn. Chị không đồng ý, cố giữ cha cho con. Anh ta kiên quyết, bảo
đã hết tình cảm. Sau ba lần hòa giải không thành, tòa chấp thuận yêu
cầu ly hôn của anh ta, chấm dứt mọi nỗ lực hàn gắn của chị. Anh ta ra
đi, mang theo một nửa tài sản.
Ly hôn, đối diện với
nỗi đau bị chồng bỏ, chị chênh vênh một thời gian trong căn nhà rộng
thiếu bóng người đàn ông quen thuộc, cô con gái lại cứ hỏi “Sao ba đi
công tác lâu quá không về?”. Rồi chị tìm niềm vui qua công việc, chăm
sóc con, hoạt động thiện nguyện… nên đã lấy lại thăng bằng trong cuộc
sống. Và hai năm sau, khi tinh thần chị đã ổn định, việc kinh doanh cũng
đang thuận lợi thì anh ta vác thân xác tiều tụy quay về năn nỉ được
đoàn tụ.
Tôi hỏi chị vì sao
không ly hôn, khi chồng đã hết tình cảm và chính chị cũng thừa nhận
không còn tình nghĩa gì với chồng. Chị cười buồn: “Thì ông ấy đã từng ly
hôn rồi quay về xin lỗi, xin hàn gắn. Đàn bà vốn mềm lòng và dù sao đó
cũng là cha của con mình. Tôi không nỡ nhìn ông ấy, một người từng thành
công lại tiều tụy, trắng tay nên đã bỏ qua để làm lại từ đầu. Vậy mà,
chỉ ở yên được 5 năm, ông ấy lại mèo mỡ và đòi ly hôn y như ngày xưa.
Tôi sợ vài năm sau, khi hết tiền, kịch bản xin đoàn tụ sẽ lặp lại nên
giờ tôi cố níu để ít nhất là giữ cha, giữ tài sản cho con, chứ tôi cũng
không cần người chồng bạc tình, bạc nghĩa như ông ấy”.
Nghe chị nói, nhiều
người cho là chị dại vì cứ dây dưa với ông chồng bạc tình, bạc nghĩa. Lẽ
ra chị phải cảm ơn vì chồng đòi ly hôn. Nhưng, nhiều người lại đồng cảm
với chị. Bởi suy cho cùng, cái lý của chị là cách nghĩ của số đông phụ
nữ khi luôn nghĩ đến phần của con. Tiếc rằng sự níu kéo của chị trở
thành vô ích khi người chồng đã cố tình dứt áo ra đi.