“Tôi thích lấy một người đàn ông giỏi, mà giỏi đương nhiên không thể nghèo. Khi kết hôn với người như vậy, tôi cũng phải là người giỏi giang”.
Cuộc sống hiện tại của chị thế nào?
Một tuần, tôi đến
Nhà hát kịch Hà Nội vài buổi. Có lịch thì diễn, nếu không, tôi
ở nhà chăm sóc, đưa đón con đi học. Trường của con tôi khá
gần, tôi đón cháu bằng xe buýt vì cháu rất thích đi xe này.
Hôm nay đi gặp phóng
viên nên điệu một chút chứ bình thường tôi thích mặc sơ mi,
quần jeans. Tôi đơn giản và hòa đồng đến mức thỉnh thoảng thấy
tôi đi chợ Hàng Bè, các chị bán hàng lại hỏi sao lâu rồi
không gặp Hà.
Tôi thường thấy chị và các con lang thang ở những hiệu sách, các con phố quanh bờ Hồ?
Tôi muốn tạo cho con
thói quen đến hiệu sách vào những ngày rảnh rỗi và thường
bảo các cháu: “Khi nào lĩnh lương, mẹ sẽ đưa các con đi hiệu
sách”. Cả hai đứa trẻ nhà tôi đều thích đến đây. Cháu lớn
thích những cuốn sách liên quan đến khoa học thường thức, còn
cháu bé đến đó đôi khi chỉ để chạy nhảy, hò hét.
Chị không ân hận vì mình là nghệ sĩ?
Cuộc đời tôi nhỏ
lệ bao nhiêu lần, các vai diễn cũng khó khăn, khổ sở nhưng cuộc
sống hiện tại của tôi yên bình, không phải bon chen.
Nhưng có phải vì cuộc sống nghệ sĩ vất vả mà chị đã “theo chồng bỏ cuộc chơi”?
Mỗi người có
trọng trách riêng. Tôi gánh vác việc gia đình để anh ấy về nhà
thấy yên ổn. Tôi thèm đi làm, tất nhiên không vì kinh tế, nhưng
mọi thứ trong nhà sẽ bị xáo trộn. Tôi phải chấp nhận một
phần nào đó để hy sinh cho nhau.
Chồng
chị là một người đàn ông giỏi giang. Có phải chị đã lựa
chọn đúng như người ta nói, người đẹp đi với đại gia?
Hồi mới lớn, tôi đi
làm người mẫu chụp lịch, đi in sao băng để kiếm thêm thu nhập
rồi từng kinh doanh nhà hàng, áo cưới. Tôi làm đủ nghề, nỗ
lực cố gắng như vậy, tại sao lại không mong muốn có một người
chồng giỏi. Khi kết hôn với người đàn ông như vậy, tôi cũng
phải là người giỏi giang.
Người ta phấn đấu
có nghề nghiệp tốt để làm ra tiền bạc, còn tôi thích lấy
một người đàn ông giỏi, mà giỏi đương nhiên không thể nghèo.
Nhiều người cứ nói không thích đại gia thì phải xem lại chính
bản thân họ có thích hợp với đại gia hay không. Tôi thấy mọi
thứ cần thực tế.
Chị có thấy đa số đàn ông hiện nay thường gia trưởng, thiếu lãng mạn?
Đó cũng là điều
bình thường. Nhưng mình cần nhìn vào bản chất người đàn ông
ấy có cùng vợ xây dựng một cuộc sống hôn nhân tốt đẹp hay
không.
Chồng tôi cũng có
những sinh hoạt rất đời thường như đi nhậu với bạn bè. Đôi lúc
tôi cảm thấy khó chịu, nhưng rồi nghĩ rằng, có khi đó lại là
những giây phút thoải mái của anh ấy. Quan trọng là khi về
nhà, anh ấy không đánh đập, xúc phạm vợ, thế là ổn (cười
lớn).
Ra đường, thấy
nhiều người đàn ông rất lịch sự, nói chuyện toàn lời có
cánh, nhưng khi về nhà họ vẫn mặc quần shorts, ngồi ăn cơm
khuềnh khoàng hay phì phèo thuốc lá. Rồi anh ta có chăm sóc vợ
con chu đáo hay chỉ đẹp mẽ thôi, thế nên đàn ông cũng cần
phải… đời. Trên phim tôi thích đàn ông ga lăng, nhưng ngoài đời
lại thích đàn ông đời.
Chồng chị có tiết lộ với chị rằng, anh ấy thật may mắn khi có chị?
Ôi! Anh ấy chẳng
nghĩ vậy đâu. Chồng tôi ít thể hiện tình cảm ra ngoài lắm. Khi
kết hôn, tôi nghĩ anh ấy sẽ choáng ngợp trước sự nổi tiếng
của vợ, nhưng đến nay, chồng tôi không thể hiện gì cả.
Anh ấy vẫn xem tôi
như một người phụ nữ bình thường. Tôi còn ghét chồng tôi nữa
cơ. Ngày đầu yêu nhau, anh ấy đưa tôi đi ăn phở ở Bát Đàn, bắt
tôi đứng xếp hàng chờ mua phở, còn anh ấy lại ngồi chờ. Trước
đây đến Bát Đàn ăn phở, nhiều người nhìn, tôi ngại lắm. Thế
mà giờ tôi lại nghiện phở ở đó. Gần như mỗi thứ bảy hoặc hôm
nào cãi nhau xong, cần giảng hòa là cả hai lại đến Bát Đàn
ăn phở. Nhưng bây giờ, tôi được làm VIP, không phải đứng xếp
hàng, thay vào là anh ấy. Ông xã không để tôi thiếu thốn thứ
gì và luôn giữ gìn hình ảnh cho tôi.
Chồng chị biết chị thích anh ấy ở điều gì chứ?
Chồng tôi là người
nhạy cảm, anh ấy cũng đọc tiểu thuyết, cũng đau trước sự đời.
Ai thiếu thốn, chồng tôi giúp đỡ hết mình. Anh ấy yêu những
người bạn làm nghệ thuật của chúng tôi. Thêm nữa, anh ấy ít
nói, chỉ hành động thôi.
Ai cũng hỏi tôi là
có thấy may mắn khi chồng như vậy không, mà chẳng ai hỏi ngược
lại, anh ấy có may mắn khi lấy tôi không. Một phần nào đó tôi
thấy may mắn, nhưng nghĩ lại cũng bình thường thôi. Tuy nhiên,
tôi thấy mình yên ổn. Anh ấy là người có tâm tốt.
Anh ấy tặng hoa cho
tôi rất đều đặn vào dịp sinh nhật và tất cả các ngày lễ, sự
kiện. Nhiều khi tôi cũng ngạc nhiên tự hỏi, tại sao anh ấy có
thể chờ ở cửa hàng cả tiếng đồng hồ để mua hoa tặng vợ như
vậy. Một người đàn ông có thể mua chiếc Mẹc hay căn hộ trong
giây phút nhưng để hiểu giá trị của một bông hồng thì chưa
chắc.
Những vai diễn trên sân khấu hay các bộ phim chị tham gia, anh ấy có xem không?
Thời tôi đóng phim, anh ấy chưa quan tâm tới tôi nhiều. Còn các vai diễn trên sân khấu, chồng tôi đều có mặt.
Nếu vợ phải đi diễn xa nhà, anh ấy có phàn nàn không?
Anh ấy luôn để tôi
chủ động trong công việc, không ý kiến, phản đối gì cả. Thế
là may rồi. Vì đàn ông có vợ đi diễn xa, phần lớn đều không
hài lòng. Từ ngày sống với anh ấy, đi diễn mộ̣t tuần hoặc làm
phim vài tập, tôi còn đi được, chứ phim nào cả trăm tập, đi
nửa năm trời thì tôi đành chịu, không thu xếp được. Đích đến
của tôi là gia đình, còn nghề nghiệp đâu thể đi hết cả cuộc
đời.